Du lịch | Du lịch Việt Nam | Thông tin du lịch

Bạn cần tên miền đẹp để phát triển kinh doanh?
Có trên 2.000 tên miền cực đẹp đang chờ bạn tại:
Bạn cần thiết kế web đẹp, hiệu quả kinh doanh?
Dịch vụ Thiết kế website chuyên nghiệp tại:
Bạn tìm mua máy cắt decal, máy cắt chữ vi tính?
Nhà cung cấp máy cắt decal hàng đầu tại:

Từ đỉnh Titlis đến Matterhorn tuyết trắng

Email In
 
Có mặt trong đoàn Fam trip Thụy Sĩ (do Tổng cục Du lịch Thụy Sĩ, Hãng hàng không Swiss, Công ty Titlis Rotais và Công ty du lịch Thiên Thanh - Blue Sky Travel tổ chức), tôi đã có cuộc hành trình đầy thú vị trên đất nước xinh đẹp Thụy Sĩ.

Trên độ cao 3.020m

Đất nước xinh đẹp Thụy Sĩ không chỉ có thủ đô Bern cổ kính, hay Geneva, thành phố quốc tế mà với người Việt Nam không còn là một cái tên xa lạ. Thụy Sĩ còn có những địa danh mà khi đặt chân đến, bạn không thể không ngỡ ngàng vì vẻ đẹp của nó.

Điều bất ngờ đầu tiên là khi đặt chân xuống Thụy Sĩ ở sân bay Zurich, chúng tôi được anh André Kuttet, giám đốc của Công ty Titlis Rotais, đưa ngay lên tàu điện và trực chỉ về một địa danh lạ hoắc với đa số người Việt Nam: Engelberg - một thành phố nhỏ ở miền trung Thụy Sĩ. Làn sương mai còn bảng lảng trên những cành cây đã bắt đầu nhuộm vàng, báo hiệu mùa thu đã đến hiện ra bên ngoài cửa kính của chuyến tàu buổi sớm làm cho sự mệt mỏi của chuyến bay dài, thâu đêm biến mất trên những khuôn mặt các thành viên trong đoàn. Những vạt cỏ xanh cứ loang loáng xuất hiện, những ngôi nhà đầy hoa như còn chưa tỉnh giấc. Rồi thì Engelberg cũng hiện ra với những đồi thông trùng điệp, với những ngôi nhà cổ kính và bốn bề xung quanh là những đỉnh núi mù khơi đầy mây bay và tuyết trắng. Đến đây, tôi cũng không ngờ rằng mình sẽ được đặt chân lên 2 ngọn núi cao nhất nhì Thụy Sĩ và đẹp nhất của châu Âu: Titlis ở Engelberg và Matterhorn ở Zermatt.

Đường lên Titlis thật ngoạn mục: 3 lần đổi hệ thống cáp treo, trong đó có một hệ thống cáp treo xoay tròn để đưa du khách lên độ cao 3.020m. Tôi thật sự thán phục về sức mạnh chinh phục những đỉnh núi cao của người Thụy Sĩ. Hệ thống cáp treo hầu như có mặt khắp nơi ở các đỉnh núi cao của đất nước này. “Chúng tôi phải xây hệ thống cáp treo vì đất nước tôi chủ yếu là núi và người Thụy Sĩ đã biết lên núi trượt tuyết khi tuổi mới lên 5, lên 8” - anh  Diego Michel, hướng dẫn viên cho đoàn nói như vậy. Nghe Diego giải thích rồi nhìn những đỉnh núi “cao tít mù khơi”, điệp trùng những băng tuyết, tôi vẫn không thể tin được vào mắt mình là con người ta có thể dựng nên cột sắt thép, xi măng khổng lồ và những sợi dây cáp thẳng đứng dài tăm tắp như vậy. Mà thôi, Titlis ở độ cao 3.020m cũng đã hiện ra.

 
Tác giả (bên phải) với hướng dẫn viên Diego chuẩn bị “thám hiểm” xuống động băng tuyết trên núi Titlis

Tôi không ngờ rằng du khách châu Á (Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản...) rất đông trên đỉnh núi này. Thì ra, ngoài thám hiểm độ cao, nhìn tuyết trắng, du khách châu Á đến đây còn chiêm ngưỡng một bức tượng mà thiên nhiên đã tạo ra: Giữa không gian núi tuyết chập chùng có một khối đá trông giống đức Phật đang ngồi nhập định. “Có những đoàn sư sãi từ Trung Quốc sang, đi chân đất ra tận khối đá đó như một chuyến hành hương thật sự” - Diego cho biết. Tôi như đang thấm vào từng mạch máu của mình cái tinh khiết của đất trời trên độ cao này, khi được đưa sâu vào lòng băng tuyết bằng cách cột mình vào một cái ròng rọc để những anh chàng Thụy Sĩ to cao kéo ròng rọc đưa xuống một hố sâu mà thiên nhiên đã tạo ra trên đỉnh Titlis.

Và nữa, trên đường trở xuống núi, chúng tôi đã có một cuộc du hành bằng xe đạp thả dốc (chỉ có thắng, không có yên ngồi, không phải... đạp). Những con đường uốn lượn bên những rừng thông, bên những đồi cỏ xanh mướt có nhiều đàn cừu, đàn bò đang thư thả gặm cỏ. Chạnh lòng nghĩ về Sapa một thời hoang phế, hay Đà Lạt đang mất dần cái đẹp mà nó vốn có. Mà thôi, bàn tay con người có thể tạo nên tất cả (và cũng có thể phá hủy tất cả), biết đâu một ngày nào đó những Đan Kia, Suối  Vàng... sẽ như nàng công chúa thức giấc và sẽ thật sự được những bàn tay tài hoa chăm sóc, nâng niu như những gì mà Engelberg đang có được. 

Ước mơ ai chẳng có quyền mơ ước?

Matterhorn -  Zermatt và những ngôi nhà hoa

Vừa bước khỏi nhà ga tàu ở Zermatt - một thị trấn nhỏ nằm giáp biên giới giữa Thụy Sĩ và Ý, tôi ngỡ ngàng khi nhìn cả một vườn hoa treo trên khắp phố núi này. Nhà nhà đều hoa, hoa từ mái nhà xuống hiên nhà, hoa từ lối vào đến bên khung cửa sổ. Trăm sắc hoa như bung hết cỡ để chào đón du khách. Một con đường gần giống con đường có chùa Cầu ở Hội An, cũng để đi bộ, cũng có những ngôi nhà cổ (đa số là bằng gỗ và thiết kế kiểu châu Âu). Cô bạn Melanie Heiniger - hướng dẫn viên của Công ty du lịch Zermatt - cho biết: Thị trấn này mùa cao điểm chỉ có 1.600 dân “thường trú” nhưng họ phục vụ mỗi ngày có khi đến 5.000 du khách. Qua đó cũng đủ thấy sự quyến rũ của thị trấn hoa và ngọn núi Matterhorn (cũng cần biết thêm là Thụy Sĩ với số dân khoảng 7,5 triệu người nhưng mỗi năm đón đến gần 20 triệu du khách). Matterhorn quyến rũ bởi nó là một trong 7 ngọn núi được xem là đẹp nhất châu Âu và hiện tại nó cùng với vịnh Hạ Long của Việt Nam và 26 cảnh quan thiên nhiên trên thế giới đang vào vòng chọn ra 7 kỳ quan thiên nhiên của thế giới, do Tổ chức New 7 Wonders of Nature khởi xướng bình chọn qua internet.

Ở độ cao cho phép du khách lên 3.883m (đỉnh của Matterhorn cao 4.478m và có hình như một kim tự tháp), với nhiệt độ -6, tôi nghĩ về đỉnh Fansipan  của chúng ta: Ước gì một ngày không xa “nóc nhà Đông Dương” cũng có hệ thống cáp treo kỳ vĩ như thế này để mọi người có thể “thấm” được quê hương đất nước mình hơn ở độ cao 3.143m (độ cao của đỉnh Fansipan). Còn với cô bạn Nguyễn Háo Thanh Phi (một cái tên rất lạ và rất... đàn ông), cũng là người “chủ xị” cho chuyến đi thì khi nhìn về thị trấn hoa Zermatt lại ước mơ: “Giá mà Hội An mình cũng có những ngôi nhà hoa như thế nhỉ?”.

Lại ước mơ!

Swiss Pass và con đường di sản

Từ Zermatt, chúng tôi đi một chuyến tàu được gọi là tàu nhanh nhưng... chậm nhất thế giới để đến Chur rồi về Zurich, thành phố lớn nhất của Thụy Sĩ. Vì sao đã gọi là tàu nhanh mà lại chậm nhất thế giới? Ông Federico Sommaruga, Giám đốc phụ trách thị trường Du lịch châu Á của Tổng cục Du lịch Thụy Sĩ, cười cho biết: “Ở Thụy Sĩ, người dân hầu như lấy tàu điện làm phương tiện vì sự tiện ích và nhanh của nó. Chỉ cần một tấm thông hành đã đăng ký gọi là Swiss Pass là bạn có thể du hành khắp Thụy Sĩ. Bạn có thể hình dung từ Zurich, phía bắc đi về  Geneva ở phía nam với chiều dài 250 km, bạn chỉ mất 2 giờ 45 phút. Còn vì sao từ Zermatt về Chur chỉ 200 km mà phải mất 5 giờ 30 phút, bởi vì cung đường này đi qua ngang dãy Alps hùng vĩ, có những đèo dốc khá hiểm trở. Chưa kể là trên cung đường này có một đoạn đi ngang dãy Alps đã được Tổ chức UNESCO công nhận là di sản thế giới, nên chúng tôi muốn cho du khách thưởng ngoạn cảnh đẹp của Thụy Sĩ”.

 
Những ngôi nhà hoa ở Zermatt

Quả là lý tưởng cho một cuộc hành trình. Và chúng tôi đã có cuộc hành trình thú vị từ Zermatt đến Chur, một thị trấn ở biên giới phía đông của Thụy Sĩ. Ngang qua dãy Alps trùng trùng điệp điệp, băng qua những đường hầm dài hun hút, tôi như có cảm giác mình đi vào một thế giới khác. Một thế giới chỉ có thiên nhiên hòa quyện vào từng hơi thở. Những đồng cỏ, thác ghềnh, núi non cứ vun vút hiện ra bên ngoài cửa kính. Lâu lâu lại có một tháp nhà thờ hiện ra giữa bao la ngút ngàn. Một Thụy Sĩ không có thành thị hoặc thôn quê, chỉ có vẻ đẹp của thiên nhiên bao phủ.  

Cảm ơn bé Alexandré!

Một hình ảnh đọng lại trong tôi khi rời Thụy Sĩ là hình ảnh chú bé Alexandré - hướng dẫn viên nhí “bất đắc dĩ” ở Zurich, trước khi chúng tôi về lại Việt Nam. Do bố của Alexandré là người được Tổng cục Du lịch Thụy Sĩ cử ra đón đoàn chúng tôi, nhưng vì đoàn quá nhiều hành lý nên bố của Alexandré “phân công”: Bố chở hành lý, con hướng dẫn đoàn về khách sạn bằng tàu điện. Chú bé 8 tuổi này đã làm cho 14 thành viên của đoàn chúng tôi phải thán phục. Alexandré đeo hẳn cái thẻ của ngành du lịch Thụy Sĩ và hướng dẫn chúng tôi một cách rất ư là chuyên nghiệp. Nhưng đôi khi chúng tôi cũng phải “ngậm bồ hòn” vì khi gặp một trò chơi nào là chú phải đứng lại nhìn cho thỏa thích rồi mới đi tiếp. Nhưng cuối cùng rồi thì chú cũng “hoàn thành nhiệm vụ”, đưa cả đoàn chúng tôi vượt qua 2 trạm xe điện để về đúng nơi mà bố của Alexandré đã “phân công”. Hôm chia tay, chúng tôi tặng chú những tờ tiền của Việt Nam, chú mừng rơn và cười híp cả mắt. Đôi mắt đó cứ theo tôi mãi trong giấc ngủ vùi trên chuyến bay về Việt Nam.

Cao Minh Hiển


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

NHÀ TÀI TRỢ

Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo

Khách truy cập

Hiện có 102 khách Trực tuyến

Copyright © 2008 - 2011 Mê Du Lịch - Du Lich Viet Nam - Thông tin du lịch phiên bản thử nghiệm được trích từ các báo điện tử nổi tiếng và uy tín trong nước.
Phát triển bởi Thiết kế website đẹp