Có lẽ truyền thuyết này xuất phát từ sự yêu ca hát của những con người đầy sức sống nơi đây. Một điều chứng minh là dưới chân núi Lang Biang, thuộc huyện Lạc Dương (Lâm Đồng) có rất nhiêu nhóm hát nông dân. Những người “ban ngày lên rẫy ban đêm lên sân khấu”.
“Buôn tôi có nhiều Bouner Trinh lắm!”
![]() |
|
Một tiết mục hát múa của các “ca sĩ chân đất”. |
Anh Păng Ting Sin, 42 tuổi, trưởng đoàn cho biết: “Chúng tôi cố gắng múa hát để góp vui cho ngày hội”. Ngoài ra, du khách còn được thưởng thức rượu cần chính gốc và thoải mái thổi các loại khèn của người K’ho.
Du khách thập phương khi ấy thật sự ngạc nhiên lẫn cảm phục với những ca sĩ không chuyên vừa hát, vừa nhảy múa bên bếp lửa bập bùng. Tiếng hát của những sơn nữ tuổi đôi mươi hòa quyện vào sức trẻ của trai tráng trong làng, trong tiếng ghi ta của du khách làm đêm Đà Lạt như nồng nàn hơn. Sức ngân vang trong những lời ca đã toát lên tình yêu nghề của những con người trước giờ chỉ biết đến đời sống ruộng nương.
Tôi được biết, từ những buôn làng, từ những đoàn hát như thế đã có một người con gái từng đạt giải nhất cuộc thi “Tiếng hát truyền hình TP HCM năm 2002”. Đó là ca sĩ Bounnuer Trinh.
Anh Păng Ting Sin khoe: “Buôn làng tôi còn có nhiều người hát hay như Trinh lắm đó. Các em ấy không có điều kiện đi thi hát đấy thôi, chứ tại các cuộc thi quần chúng, đội ca sĩ của chúng tôi đạt nhiều giải thưởng lắm”.
![]() |
|
Sơn nữ ca không thua gì ca sĩ chuyên nghiệp. |
Hôm đó, trưởng đoàn Sin mời chúng tôi đến thăm làng ca sĩ của anh ở Lang Biang nhưng hơn một năm sau chúng tôi mới đáp được lời mời ấy.
Ban ngày nông dân đến đêm là nghệ sỹ
Xã Lát và thị trấn Lạc Dương (huyện Lạc Dương) là hai nơi có nhiều nhất những nhóm nhạc dưới đỉnh Lang Biang. “Ca sĩ” Păngting Thu, một sơn nữ 24 tuổi, ở nhóm nhạc “Dô DanJrung” - nghĩa là Núi DanJrung, tên một ngọn núi trong dãy Lang Biang cho biết: “Ban ngày tụi em lên nương rẫy, buổi tối thì múa hát, có sô nào ngoài thành phố là chúng em đi biểu diễn thôi”.
![]() |
|
Biểu diễn cho du khách thưởng thức. |
Còn nhớ năm 1998, dưới chân núi Lang Biang chỉ có một nhóm nhạc cồng chiêng của anh K’Breo phục vụ du khách ở xã Lát. Bây giờ thị trấn Lạc Dương có tới cả chục nhóm nhạc như nhóm của K’Plin, K’mut, K’jak, nhóm Những Người Bạn Lang Biang, nhóm Người Con Của Núi, nhóm K’Đruynhs’ Kra Jãn, K’Soai...
Tuy nhiên nhóm nhạc ở đây không có ông bầu. Một nhóm nhạc ra đời bằng cách tập hợp 15-25 người cùng “gu” trong làng, sau đó chọn ra người có khiếu ăn nói cùng vốn hiểu biết dồi dào về văn hóa truyền thống, chơi giỏi nhiều nhạc cụ truyền thống nhất... để làm trưởng nhóm kiêm vai trò dẫn chương trình.
![]() |
|
Những đứa trẻ này vẫn được thoa vào cổ 7 con ve đất để lớn lên sẽ hát hay. |
Năm 2005, Krajan Sik tiếp tục khẳng định thương hiệu làng ca sĩ dưới chân Lang Biang với tấm huy chương vàng cuộc thi dân ca toàn quốc. Hai sự kiện cách nhau 3 năm đã làm những ca sĩ chân đất dưới đỉnh Lang Biang nổi tiếng. Và Lang Biang được nhắc tới nhiều hơn ngoài tiềm năng du lịch.
Hiện thực bước ra từ truyền thuyết
Đến Lạc Dương, hỏi Krazan Plin thì dân sở tại ai cũng biết. Anh đã có 3 huy chương vàng toàn quốc và nhiều huy chương bạc tại các hội thi. Cùng với ban nhạc “Những người bạn Langbian”, anh đã lưu diễn tại Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, Đà Lạt, Biên Hòa, Cần Thơ... Krazan Plin vừa biểu diễn vừa sáng tác.
![]() |
|
Anh Păng Ting Sin (bìa trái), một “ca sĩ” dưới đỉnh Lang Biang. |
Khi chúng tôi hỏi về việc vì sao nhiều đồng bào K’ho có chất giọng cực tốt, vị già làng từ tốn mời khách bên ché rượu cần và nói: “Dân tộc K’ho yêu làm rẫy và ca hát, ngoài ra còn có truyền thuyết về bảy con ve sầu nữa đó”. Theo lời Plin thì “một em bé mới sinh ra, gia đình phải tìm được bảy con ve đất, mời thầy cúng xoa vào cổ (gần thanh quản), sau đó nướng lên cho cháu bé ăn hết thì lớn lên cháu sẽ hát hay”.
Để kiểm tra lại truyền thuyết này, chúng tôi đến nhà Cil Lơi, nữ sinh trường ĐH Yersin Đà Lạt, là người có tiếng hát hay. Bố Cil Lơi mỉm cười nói: “Ừ thì ngày sinh ra nó, nhà tôi cũng làm theo cách của ông bà chỉ bảo thôi, ai dè nó càng lớn hát càng hay”. Và nhiều năm qua, tiếng hát dưới đỉnh núi cao đã vút bay và đạt nhiều thành tích nhất định.
Ngoài truyền thuyết bảy chú ve sầu, anh Păng Ting San, một “ca sĩ” khác tại đây còn giải thích thêm vì đồng bào anh uống nước suối Dà P’Lah (cây mây) chảy vắt qua các ngọn núi, mang âm khí của đất trời lại ngọt lịm và đặc biệt là không bao giờ cạn nên đã bồi đắp cho thanh quản mọi người rất tốt, chất giọng ai cũng cao vút.
Đêm về, những đoàn xe dập dìu chở du khách đến Lang Biang thưởng thức âm nhạc, ngược lại những “ca sĩ” khác thì chạy sô xuống Đà Lạt, còn thanh thiếu niên trong làng thì tự ca hát suốt đêm. Chính vì lòng yêu ca hát như thế đã tạo nên những giọng ca cháy bỏng như chú ve sầu không bao giờ biết im lặng.
Hà Tiên
- Phim truyền hình mới: Đại Đường du hiệp truyện - Đăng lúc 28/02/2009 08:02
- Ca sĩ Thủy Tiên 'đẹp đôi' bên cầu thủ Công Vinh - Đăng lúc 28/02/2009 07:44
- ‘Triệu phú ổ chuột’ sẽ ngồi ghế nóng - Đăng lúc 28/02/2009 07:30
- Body painting đến Việt Nam - Đăng lúc 28/02/2009 07:28
- Thanh Thảo và Ngô Thanh Vân song ca - Đăng lúc 28/02/2009 07:14
- Kathy Uyên “Đàn ông Việt hơi... e ngại và ít nói” - Đăng lúc 28/02/2009 06:10
- Bất ngờ gặp lại Hoa hậu Biển Lâm Thu Hằng - Đăng lúc 28/02/2009 06:08
- Trưng bày mẫu tượng Chăm theo phong cách hiện đại - Đăng lúc 28/02/2009 04:04
- Tái hiện Lễ tế đàn Xã Tắc vào tháng 2 âm lịch - Đăng lúc 28/02/2009 02:02
- Báo Thanh Niên ra ấn phẩm giải trí hằng ngày - Đăng lúc 28/02/2009 00:11










