
Hằng năm cứ vào mùa "tháng bảy nước nhảy lên bờ" khi những cơn mưa dông đầu tiên làm mặt nước sông trở nên mát lạnh sau những tháng hè oi bức, những chú cá bống no tròn, bụ bẫm lại ngoi lên mặt nước từng bầy.
Từ các phiên chợ quê vào mỗi sáng sớm, bà nội tôi thường mua về từng mớ cá tươi rói vừa được vớt dưới sông lên. Đó là những chú bống tượng bằng cỡ bắp tay trẻ con, màu vàng óng mượt, bụng chứa đầy trứng, thân mình lấp lánh thật thích mắt.
Tôi thường tỉ mẩn ngồi xem bà làm cá, đánh vảy, rửa sạch, cắt khúc và để trong rổ cho ráo... Kế đó bà xắt thịt ba chỉ thành từng miếng mỏng vừa phải, sắp chúng xuống đáy một cái chảo rồi cho cá vào. Lần lượt ướp nước mắm ngon, đường mía, ớt bột, gừng và ớt tươi xắt lát, bà không quên cho thêm một ít đường thắng.
Để yên các thứ khoảng vài giờ cho thấm, bà bắt đầu kho bằng thứ lửa củi liu riu, nhẫn nại hàng giờ cho cá vàng óng và cong lên trông thật bắt mắt. Khi những khúc cá đổi qua màu vàng cánh gián và bóng mượt, bà rắc vào một chút tiêu cho thêm hấp dẫn...
Mùi thơm từ nồi cá bốc lên ngào ngạt làm dạ dày chúng tôi sôi lên sùng sục, ai cũng mong ngóng đến giờ ăn để được thưởng thức hương vị quyến rũ của những con cá béo ngậy, cứ "ngậm mà nghe" như cách nói của các mệ ở Huế. Miếng cá ngọt lịm, thơm phưng phức nhưng cũng không ngon bằng cái bọc trứng vàng óng, săn chắc, bùi bùi. Và đậm đà nhất vẫn là những lát thịt cháy xém cạnh ở đáy nồi vừa thấm vị ngọt của cá vừa béo ngậy...
Làm sao quên được những buổi tối mùa đông quây quần bên bàn ăn sau một ngày dầm dãi mưa gió đi học về. Cơm nóng với dĩa cá bống kho khô thơm nức mũi và bát canh rau tập tàng dung dị, bao nhiêu cơm cũng không đủ cho bọn trẻ đang lớn này. Chỉ đơn giản thế thôi, nhưng nó đã đi vào tiềm thức của chúng tôi như một món ăn đậm đà hương vị quê nhà mà dù có đi xa xứ cũng không bao giờ quên được.
Trải qua gần nửa đời người với những thăng trầm trong cuộc sống, đã được thưởng thức đủ thứ sơn hào hải vị qua những chuyến Du lịch gần xa, nhưng chưa có món ăn nào gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc và hồi ức sâu lắng như vậy.
Xa quê, thỉnh thoảng tôi mới được thưởng thức vị ngon ngọt của món cá bống kho trong những lần về thăm nhà ít ỏi. Lũ con cháu của bà tôi theo năm tháng lớn lên, đứa còn, đứa mất, đứa thành đạt, đứa thất bại trong cuộc sống, nhưng tất cả đều nghịch ngợm như thuở nào dù sắp lên chức ông bà đến nơi. Và khi nhắc đến món ăn ưa thích nhất ngày xưa, ai nấy đều không quên món cá bống kho tuyệt diệu của bà.
- Phở Cao Bằng quê tôi - Đăng lúc 17/06/2010 09:10
- Bánh cuốn Phú Thị - Đăng lúc 16/06/2010 06:38
- Bánh khọt Vũng Tàu - Đăng lúc 16/06/2010 06:35
- Dê núi Ninh Bình - Đăng lúc 16/06/2010 06:34
- Ốc hương vườn xào sa tế - Đăng lúc 16/06/2010 06:31
- Bánh canh Vĩnh Trung - Đăng lúc 16/06/2010 06:25
- Bánh tráng thịt heo - Đặc sản Đà Nẵng - Đăng lúc 16/06/2010 06:23
- Đậu phụ nướng níu tình người Hà Nội - Đăng lúc 16/06/2010 06:19
- Canh chua ba miền - Đăng lúc 16/06/2010 06:15
- Bánh khoái - Đăng lúc 16/06/2010 06:12





