(Dân trí) - Sinh con xong chỉ sau một tháng người
cô như cái xác ve. Mẹ cô đến thăm con và cháu ngoại về khóc mãi, mắt đỏ
hoe suốt hai ngày vì thương.
Ra
nông nỗi này một phần cũng do cô bị ngợp trước vẻ hào nhoáng của gia
đình ấy, vội vàng nhận lời với anh không chút đắn đo, cô “sâu sắc như
cơi đựng trầu” nghĩ mình tốt số, lấy được chồng nhà có của.
Hình minh họa: Veer.
Ngày yêu nhau anh lái
xe bốn chỗ chở cô về nhà, hàng xóm quanh đó sững sờ chắc mẩm cô vớ được
công tử con nhà giàu. Thực chất đó là xe của hai anh em anh góp vốn để
mua rồi cho thuê lái hoặc anh sẽ lái thuê nếu ai có nhu cầu. Bởi nghề
của anh là lái xe, hàng ngày anh lái chiếc xe hai bốn chỗ của nhà đi chở
khách.
Hôm ăn hỏi, nhà anh
khiến nhà cô chết lặng, luống cuống hò nhau đi chuẩn bị thêm cỗ. Dân
quanh cái phố núi này nhiều người sốc khi thấy rồng rắn bảy chiếc ô tô
bảy chỗ, mỗi chiếc mang một lễ và một chiếc xe to chở các bậc tiền bối
chưa kể hàng đoàn xe máy đi sau biểu dương lực lượng.
Bố chồng cô khoác lác
khoe, đoàn xe bảy chỗ là của ông và các chú em gây dựng nên. Thực ra tất
cả đều đi thuê cho hoành tráng, và đương nhiên sau này trả nợ là việc
của cô dâu chú rể.
Cưới xong mới hé lộ ra
nhiều bí mật làm cô đau tim. Đó là cái nhà hai tầng đang ở được xây
bằng cách thế chấp bìa đỏ và vay của ông cậu non nửa. Rồi chuyện đội xe
Ben 10 tấn ông mua để làm ăn, cũng là để hách với thiên hạ, nên không
chịu tính toán kỹ. Ông đem cho người ta thuê chở đất đá làm kè sông kè
biển. Nhưng rồi nhà nước quy hoạch mỏ đá, giao cho đơn vị tư nhân cai
thầu quản lý, không ai cần thuê xe của ông nữa. Bốn chiếc xe đắp chiếu
bỏ đấy chết cùng chỗ vốn vay ngân hàng, thậm chí là vay nặng lãi, mỗi
tháng trả lãi cũng hết hơi.
Lúc đó cả nhà mới
cuống quýt. Ông bà đổ khoán cho các con phải trả nợ. Cực chẳng đã chồng
cô và chú em phải bàn nhau đem bán bốn chiếc xe kia đi, lỗ cả trăm
triệu, bán luôn cả chiếc xe khách hai tư chỗ để đắp vào.
Con cô vừa đầy tháng,
ông cậu ngỏ lời mời cô về công ty ông làm việc, mỗi tháng trả cô bốn
triệu nhưng cô chưa một lần nhìn thấy đồng lương ấy vì công lao động của
cô sẽ được dành để gán nợ dần dần. Cô phải đi như con thoi, lúc ở huyện
này lúc ở nơi khác chạy giấy tờ và hoàn thành nhiệm vụ ông cậu giao. Đi
nhiều người hao đi trông thấy, con ở nhà với bà nội, khát sữa mẹ cứ gào
khóc.
Chồng cô giờ phải đi lái xe Bắc
Nam
thuê cho người ta để kiếm sống. Em chồng thì về thành phố mang theo
chiếc xe bốn chỗ của gia đình để lái taxi kiếm tiền trả nợ xây nhà, hòng
mong xe ấy không phải đội nón ra đi nốt.
Vậy là sau phút sỹ
diện hão, huy hoàng trong thời gian ngắn ngủi, gia đình ly tán mỗi người
một phương, con ốm mẹ đau, có day dứt, ân hận cũng đã lực bất tòng tâm....
Theo: Dantri
Tin cũ hơn:
- - Đăng lúc
- - Đăng lúc
- - Đăng lúc
- - Đăng lúc
- - Đăng lúc