Thoạt nhìn ai cũng nghĩ tôi là thằng con rể không
ra gì, sướng không biết sướng lại đang tâm chia cắt tình cảm mẹ con, bà
cháu. Nhưng nếu không có quyết định “ly hôn” mẹ vợ ấy chắc hẳn giờ đây
cuộc hôn nhân của tôi đã đi vào ngõ cụt.
Mẹ vợ tôi là một phụ
nữ xinh đẹp, được ăn học và có việc làm ổn định. Bà đã có một mối tình
đẹp nên thơ, chỉ chờ đến cuối năm là tổ chức cưới. Cũng vì tin tưởng mọi
chuyện chỉ chờ ngày lành tháng tốt là ổn nên bà đã không ngần ngại trao
thân cho người yêu. Tuy nhiên khi cái thai trong bụng đến tháng thứ 4
thì người yêu bà bỗng dưng... hủy cưới và ra nước ngoài du học.
Bà đến bệnh viện để
giải quyết cái thai nhưng quá tuổi để phá, đành phải chấp nhận chờ ngày
sinh con. Từ đó, bà mang nỗi hận đàn ông bạc tình, không chịu lấy chồng
dù bố mẹ và người thân hết lời khuyên giải.
Hận đàn ông, bà xin bố
mẹ mua một căn hộ ra ngoài sống độc thân nuôi con. Bao nhiêu yêu
thương, bà dồn hết cho vợ tôi, quyết đền bù cho con bằng tất cả những gì
bà có thể làm được. Sự bao bọc ấy đã khiến cô ấy sống tầm gửi phụ thuộc
vào mẹ hoàn toàn. Chính vì vậy mà hạnh phúc của chúng tôi gặp vấn đề
ngay sau khi cưới. Càng sống, hôn nhân càng đi vào bế tắc.
Một lần gọi vào đường
dây tư vấn, tôi đã kể lại câu chuyện của mình và nhận được nhiều lời
khuyên để cứu cuộc hôn nhân. Sau lần ấy, tôi quyết định “ly hôn” vợ con
khỏi mẹ vợ. Đầu tiên là chuyển ra ngoài sống riêng, hạn chế sự tiếp xúc
của vợ với bà, thậm chí là ngăn cả việc bà đến chăm sóc, gặp gỡ cháu.
Tôi cũng từ chối phần kinh tế mẹ vợ giúp hai vợ chồng.
Chính vì vậy, tôi trở
thành thằng con rể... trời đánh trong mắt mẹ vợ. Đi đâu, bà cũng kể tội
tôi thậm chí là viết đơn tố cáo việc làm của tôi lên lãnh đạo của công
ty tôi đang làm việc. Cũng may là khi nghe tôi trình bày sự việc, lãnh
đạo công ty đã thấu hiểu và không can thiệp gì vào quan hệ gia đình của
chúng tôi.
Khi mẹ vợ vượt ranh giới
Vợ tôi rất yêu thương chồng nhưng cũng không thể thoát được cái bóng của mẹ.
- Mẹ nói nếu lấy nhau
thì anh phải về sống chung với mẹ, vì mẹ chỉ có một mình lại hay ốm đau
nên muốn có con cái gần bên. Điều kiện kinh tế, mẹ bảo dư giả để hỗ trợ
cho vợ chồng mình.
Cô ấy đã truyền đạt
lại ý nguyện của mẹ vợ ngay từ khi tôi có ý định tiến đến hôn nhân. Ngày
đó, tôi chỉ nghĩ ý định đó của mẹ vợ cũng xuất phát từ sự muốn sống gần
con cái. Do vậy, dù bố mẹ phản đối chuyện ở rể, tôi vẫn bằng mọi cách
thuyết phục họ cho phép mình được làm điều ấy.
Tuy nhiên, sau khi về
sống chung, tôi mới hiểu sự việc không hề đơn giản. Mẹ vợ tôi thâu tóm
tất cả mọi quyền hành trong gia đình. Nguy hiểm nhất là bà điều khiển vợ
tôi chẳng khác gì con rối. Việc này ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống
cũng như tình cảm riêng tư của vợ chồng tôi. Từ chuyện ăn uống, đi nghỉ
mát hàng năm của gia đình, đi chơi đâu trong mỗi dịp lễ tết bà đều lạm
quyền quyết định thay vợ chồng tôi. Ngay cả việc sinh con, bà cũng bảo
với vợ tôi phải sinh vào năm nào, đặt tên gì, ăn uống, chăm sóc cháu thế
nào. Vì không thạo việc lại quen với kiểu được mẹ làm tất cho từ bé nên
vợ tôi cứ thế xuôi theo mà không cần để ý đến cảm nhận hay phản ứng của
chồng.
Gần một năm rưỡi tôi
phải hoàn toàn ngủ cách ly vợ khi cô ấy sinh con theo lời khuyên bắt
buộc của bà. Lấy lý do con gái sau khi sinh không được khỏe cần phải
kiêng cữ kỹ, bà bắt tôi ngủ riêng. Trong thời gian ở cữ, điều đó là cần
thiết tôi không hề phản đối nhưng hết thời gian kiêng cữ theo khoa học,
mẹ vợ tôi vẫn không cho vợ chồng tôi ngủ chung. Lúc bấy giờ, bà bảo phải
ngủ riêng để cháu cứng cáp. Nếu vợ chồng tôi bén hơi cháu sẽ bị “phạm
phòng” không lớn được. Giải thích thế nào bà cũng tỉ tê với vợ tôi phải
cách ly cho được 2 năm.
Thấy vợ có vẻ không
phản đối gì mà lại ủng hộ quyết định của mẹ, tôi ngán ngẩm. Đến khi con
trai gần tuổi rưỡi, tôi bảo nếu vợ cứ nghe mẹ không cho chồng gần gũi
thì đừng có trách chuyện tôi ra ngoài ngoại tình. Để trấn áp tinh thần
cô ấy, tôi giả vờ đến nhà bạn ngủ qua đêm. Mẹ vợ tôi thấy vậy mới xuôi
xuôi đồng ý để hai vợ chồng chung phòng.
Dù sống ở nhà mẹ vợ
nhưng tôi cũng muốn có một không gian riêng tư. Nhà mẹ vợ tôi rất rộng,
tôi ngỏ ý xin một phòng làm không gian riêng cho mình để làm việc, mua
một số đồ giải trí karaoke để thư giãn. Sở dĩ tôi làm vậy vì đồ đạc
trong nhà đều do mẹ vợ tôi sắm sửa, không phù hợp với sở thích của tôi.
Vợ tôi hoàn toàn đồng ý và ủng hộ quyết định ấy của tôi nhưng khi cô ấy
xin phép mẹ vợ thì ngay lập tức căn phòng riêng của tôi được bài trí
theo cách của bà.
Tôi bất bình, ngay lập
tức cô ấy bảo vì mẹ muốn thế nên em không thể phản đối; rằng cả cuộc
đời này cô ấy chỉ có mình bà là người thân duy nhất, bà có mệnh hệ gì cô
ấy không thể sống nổi, rằng bà đã dành cả cuộc đời để sống cho cô ấy
nên không dám cãi lại mẹ... Nhìn cách cô ấy tuân theo lời mẹ, tôi vừa
thương lại vừa giận. Tại sao một cô gái chừng ấy tuổi đầu, làm mẹ, đi
làm ở công sở hẳn hoi chứ đâu phải nhà quê dốt nát gì cho cam mà vẫn
không có lấy một chút độc lập, tự quyết cuộc sống của mình.
Một lần tôi ốm, bảo cô
ấy ra hiệu thuốc mua liều thuốc cảm cúm. Nằm chờ cả buổi, vợ tôi mang
về 5 thang thuốc bắc. Tôi ngơ ngác thì cô ấy giải thích rằng mẹ bảo uống
thuốc tây có hại cứ uống thuốc bắc cho an toàn. Chồng thèm ăn canh chua
nhưng đến bữa dọn ra lại canh xương hầm khoai tây. Mẹ vợ đưa ra lý do
ăn canh xương vừa ngon vừa bổ; chủ nhật rảnh rỗi chồng muốn đưa vợ con
về thăm ông bà nội, vợ chuẩn bị gần xong quay ra nói mẹ xem ngày bảo hôm
nay không tốt không nên đi ra khỏi nội thành.
Vậy là chuyến đi đành
phải hủy, mẹ vợ tôi không chịu hiểu là công chức đi làm chúng tôi chỉ
rảnh rỗi có chủ nhật, nếu đợi ngày tốt của bà thì không thể bỏ việc. Ấy
vậy nhưng muôn vàn sự vô lý và lạm quyền thậm chí là xâm phạm quyền
riêng tư ấy vẫn được vợ tôi cun cút nghe theo.
Bí bách, tôi muốn ra
ngoài sống riêng nhưng vợ tôi lại nghe mẹ không đồng ý. Cuộc hôn nhân
của tôi rơi vào ngõ cụt. Tôi nói đến chuyện cứ kéo dài tình trạng này
thì sẽ ly hôn, cô ấy liền quỳ xuống van xin. Vừa lo sợ tôi ly hôn, lại
lo phải chuyển ra ngoài sống sẽ không được mẹ đồng ý, vợ tôi suy sụp,
bệnh tinh thần khiến cô ấy ăn ngủ không yên. Thấy vậy, tôi lại trùng
lòng. Nhưng sự chịu đựng của tôi ngày một có giới hạn, vợ không chịu
thay đổi, mẹ vợ vẫn giữ nguyên quyền chi phối tất cả các mối quan hệ
chung lẫn riêng trong gia đình. Cuộc sống của tôi rơi vào bi kịch.
Và rồi tôi tìm được
lối thoát cho mình nhờ vào lần gọi vào đường dây tư vấn. Tôi quyết định
chuyển ra ngoài sống riêng, buộc vợ tôi phải độc lập cuộc sống với chồng
không được để mẹ chỉ đạo từ xa. Nếu cô ấy không chấp nhận thì tôi sẽ ly
hôn và dành quyền nuôi con. Nói là làm, tôi tìm thuê nhà rồi đưa con
trai ra ngoài và đặt lá đơn ly hôn lên bàn. Quả nhiên, vì vẫn còn rất
yêu chồng con, lại sợ tôi làm liều ly hôn thật nên cô ấy đành chấp nhận
xa mẹ.
Ban đầu mẹ vợ tôi cũng
giận dữ và khóc lóc nhiều lắm nhưng tôi quyết không mủi lòng. Thỉnh
thoảng bà tìm đến nhà trẻ đón cháu nhưng tôi “hạ lệnh” ngoài vợ và tôi
thì không ai được đưa cháu về. Nguyên tắc ấy được cô giáo áp dụng triệt
để.
Từ ngày sống riêng,
tôi bắt đầu hướng dẫn và giúp vợ mình độc lập trong cuộc sống vợ chồng.
Biết vợ còn lúng túng trong việc nội trợ vì từ trước tới giờ đều một tay
mẹ vợ làm, tôi tìm thuê giúp việc hỗ trợ cô ấy. Chuyện báo hiếu mẹ, tôi
cũng giúp cô ấy an lòng chờ thời gian bà nguôi ngoai sẽ đưa cháu về
thăm thường xuyên, có chuyện gì hai vợ chồng sẽ qua lại chăm sóc...
Quả nhiên, một thời
gian sau, vợ tôi dần dần tự tin hơn trong cuộc sống độc lập. Mẹ vợ tôi
cũng bắt đầu hiểu ra sự can thiệp quá đà của mình nên không còn giận dỗi
như trước đây. Chính bà đã thừa nhận sự lạm quyền vượt ranh giới của
mình. Chỉ vì thương con mà bà đã lầm tưởng khi áp đặt và bắt buộc con
cháu sống theo cách của mình.