Phú Quốc, với những hàng dừa dài xanh thẳm, bến tàu nhộn
nhịp khách
Du lịch lẫn những chuyến tàu từ trong đất liền mang theo
hàng đủ loại nhu yếu phẩm. Một màu xanh của nước, mây, trời. Nụ cười đôn
hậu của cuộc sống thanh bình dành cho hòn đảo tuyệt đẹp. Bạn Võ Thị Thu
Hoài chia sẻ.
Vào những ngày cuối tháng 7, Sài Gòn cũng chợt mưa
chợt nắng. Lòng bồn chồn, chúng tôi xách ba lô xuống Phú Quốc, hòn đảo
lớn nhất tận cùng Tây Nam tổ quốc. Đón một chuyến xe bus đi trên những
con đường đất đỏ, hẹp, chúng tôi đi vào lòng thị trấn Dương Đông.
Chiều hôm ấy, một chiều tuyệt đẹp để ra cầu cảng Hàm
Ninh. Gọi là cầu cảng, vì bà con ngư dân lấy đây là nơi tập kết tàu
thuyền đánh cá, những con thuyền chở khách sang Hòn Tre và các hòn đảo
khác cận kề. Chiều rộng cầu chừng hơn 2 m, không rào chắn, như một con
rắn bò trườn ra biển. Gió biển mênh mông, những con thuyền đong đưa như
chiếc nôi nhỏ xíu dập dềnh. Nhìn vào trong, màu của hoàng hôn đang dần
xuống núi, nhuộm đỏ một màu rừng.
 |
| Biển vào trời mưa. Ảnh: Võ Thị Thu Hoài. |
Lên bờ, chúng tôi sà ngay một quán nhỏ, nhờ chủ quán
luộc ngay ký ghẹ mới mua dưới thuyền lên. Ngoài trời, mưa sà xuống nghe
rầm rì. Chờ cơn mưa thôi dứt, chúng tôi trở lại Dương Đông rồi mau chóng
hòa mình vào không khí của chợ đêm. Cách chừng 3 phút đi bộ, chợ Dương
Đông náo nhiệt khách bộ hành, ngó nghiêng thưởng thức. Hàng quán bên
đường với mọi loại thức ăn chế biến từ đồ biển, thơm ngào ngạt.
Từ chợ, bạn rẽ trái, Dinh Cậu đang mở ra trước mắt
bạn, biển bao la lấp loáng ánh đèn từ những chiếc thuyền, lấp lánh như
ngàn ngôi sao. Dinh Cậu linh thiêng, được xây trên ghềnh đá kỳ vĩ, là
biểu tượng của cả Dương Đông vì vẻ đẹp và sự huyền bí của nó qua bao đời
này. Tiếng cười giòn tan trên bãi biển cùng tiếng sóng biển đập vào
ghềnh đá chơi vơi.
Sáng sớm chúng tôi lên đường đi dọc hết Bắc đảo. Cung
đường vượt qua những ngọn dốc, khúc cua quanh co trong rừng. Dường như
chỉ có hai chiếc xe của chúng tôi trên con đường đất đỏ ấy. Chạy trong
mênh mông, tán rừng mát rượi làm cái hơi ẩm của không khí cơn mưa hôm
qua vẫn còn hiện lên rất rõ nét. Thỉnh thoảng mặt đường gồ ghề, khi đi
với vận tốc cao xe dường như không sao kiểm soát, nhảy lên như những con
ngựa bất kham.
Bãi Thơm nằm phía đông bắc của hòn đảo, với những tán
cây cao hàng chục mét, tầng dưới là một lớp cây màu xanh đỏ hết sức lạ
mắt. Trên bãi biển, tụi trẻ đang lượm đá về bán. Chúng tôi có thể ngồi
bên chúng nó, lượm được vô số ốc biển nhỏ xúi. Lượm xong, chán chê lại
lấy tung lên trời.
Từ Bãi Thơm, chúng tôi đi ngang qua Gành Dầu, hôm nay
biển động làm sóng hung dữ, đánh trắng xóa cả bờ biển. Gió như muốn thổi
tung tất cả trên bờ hất xuống biển. Trên bờ, những bãi cỏ non xanh thẳm
với từng đàn bò đang thảnh thơi gặm cỏ yên bình.
 |
| Tàu neo đậu trên biển. Ảnh: Võ Thị Thu Hoài. |
Chuyến đi cuối cùng chúng tôi theo cung đường phía
nam, những cơn mưa vào đêm khiến con đường đất đỏ như nhão nhoét. Tận
dụng những con đường nhỏ như sải tay trong cái đống nhão nhoét ấy chúng
tôi vượt qua, trong nỗi sợ hãi pha lẫn sự phấn khích.
Bãi Khem là một bãi biển đẹp nhất mà tôi từng thấy
trong đời, biển trong một màu, không thể nói là xanh mà một màu trắng
xanh. Đến nỗi lúc chụp với nền trời, tôi không phân biệt được đâu biển,
đâu là trời. Vì màu trời còn xanh ngắt, nước biển trắng xóa, như một
khúc “blend” màu kỳ diệu của thiên nhiên. Trong khi biển phía tây như
nổi cơn giận dữ, biển phía đông lại không một gợn sóng trải dài trên bãi
cát mịn, trắng như kem. Chả thế người dân ở đây gọi lái từ bãi Khem
thành Kem là vì thế.
Chúng tôi về lúc trời nhá nhem tối, ào xuống biển tắm.
Chúng tôi ướt đẫm người, rét run cầm cập. Trời lại đổ mưa. Cơn mưa càng
lúc càng nặng hạt. Mặt đường loang loáng, trong rừng chỉ thấy một màu
đen thẩm. Thỉnh thoảng những chiếc xe lớn chạy qua, sự nguy hiểm càng
lớn hơn, vì đường hẹp, và trơn.
Chiếc xe chúng tôi như bị ép sát vào đường hay bị băng
ra với những khúc cua ngoặt nghèo. Cái lạnh trong và ngoài khiến cho
chúng tôi giờ đây lại chỉ còn thấy mát, ngâm mình trong mưa hơn một
tiếng đồng hồ mới về tới khách sạn. Cái cảm giác băng mình trong mưa lớn
và rừng hoang khiến bốn đứa con gái nằm trong chăn ấm vẫn ngồi cười
rinh rích.
Tạm biệt Phú Quốc, hòn đảo Ngọc. Một hòn đảo còn rất
hoang sơ cho khám phá, cho một cuộc sống bình dị và giàu có. Cho những
hòn ngọc trai quý hiếm, hay những giọt nước mắm đậm đà. Cho những sôi
nổi và bình yên. Cho lặng thầm và giận dữ. Tôi đến Phú Quốc trong những
ngày mưa.