Cảm giác lần đầu tiên được thấy tuyết thật là tuyệt vời.
Tuyết rơi trên người, len vào tay, tan trong áo. Trong giây phút đó tôi
cũng muốn mình như được tan ra hòa vào tuyết. Tôi đùa giỡn với tuyết
như kiểu vừa được sinh ra ở đó vậy. Bạn Thanh Huyền chia sẻ.
Trong chuyến đi châu Âu, hành trình tham quan Thụy Sĩ
trong 5 ngày đối với tôi là thú vị hơn hết. Lịch trình tham quan xẻ dọc
đất nước Thụy Sĩ, điểm bắt đầu là Geneva qua Interlaken, Luzern,
Chauhausan, cuối cùng là Basel.
Ngày đầu tiên, tôi đến Geneva bằng tàu TGV - tàu cao
tốc nhanh nhất thế giới với vận tốc trên 574 km/h. Geneva, một thành phố
lớn ở Thụy sĩ, nơi đặt trụ sở Liên Hợp Quốc, được xem như là trái tim
của châu Âu.
Nhưng điều mà tôi ấn tượng nhất ở đây là hình ảnh về
chiếc ghế gãy đặt giữa một quảng trường lớn bao quang là các tòa nhà cao
tầng và trụ sở Liên Hợp Quốc. Nó cho bạn cảm giác dù bạn là người
khuyết tật hay bất hạnh thì cũng đừng mặc cảm bởi thế giới quanh bạn
luôn tràn đầy lòng yêu thương của tất cả mọi người.
Tuyết trắng ở Interlaken. Ảnh: Thanh Huyền
Ngày thứ hai là chuyến hành trình đến Interlaken (thị
trấn nhỏ được bao bọc bởi núi và hồ). Interlaken hiện ra trước mắt tôi
đúng là một thiên đường với các dãy núi phủ đầy tuyết và các hồ nước
trong xanh đến lạ thường.
Hai bên hồ, hai bên núi là những ngôi nhà nho nhỏ xinh
xinh vừa mang nét cổ điển, vừa mang nét hiện đại với những vườn hoa
vàng và
thảm cỏ xanh bao quanh. Tất cả tạo nên một bồng lai tiên cảnh.
Chuyến du thuyền hồ Thun là khởi đầu cho hai ngày ở
Interlaken. Những làn gió lùa qua tai đến lạnh buốt thế mà tôi vẫn cứ
không chịu vào trong ngồi, tôi muốn ngồi ở ngoài để ngắm, để nhìn, và để
chụp hết những cảnh đẹp đó vào mắt vào lòng, vào trái tim.
Những cơn gió rồi sẽ thoảng qua, cái lạnh chỉ là tạm
thời, nhưng vẻ đẹp của nơi đây trong mắt nó, trong lòng nó, trong tâm
trí nó là vĩnh cửa, là mãi mãi.
Ngày thứ ba ở Thụy Sĩ, tôi đi núi Jungfrau một trong
những ngọn núi tuyết cao nhất châu Âu với độ cao trên 4.000 m để thấy
tuyết. Từ khi sinh ra tới giờ tôi chưa bao giờ được thấy tuyết cả. Việc
đi núi ở Thụy Sĩ thật là dễ dàng bởi nước này đã xây dựng một hệ thống
tàu leo núi hiện đại nhất thế giới.
Việt Nam mình cũng đồi cũng núi, cũng thiên nhiên hùng
vĩ đó, nhưng mà vẫn chưa có những con tàu leo núi chuyên dụng thế này.
Liệu bao giờ mới có một chuyến chở du khách lên đỉnh Phanxipang nhỉ? Tôi
ước là ước vậy thôi chứ nước mình còn nghèo, trình độ còn kém, mình có
nhiều thứ khác cần phải đầu tư phát triển trước hơn là việc chạy đua
theo nước ngoài.
Cảm giác lần đâu tiên được thấy tuyết thật là tuyệt
vời. Tuyết rơi trên người, len vào tay, tan trong áo. Trong giây phút đó
tôi cũng muốn mình như được tan ra hòa vào tuyết. Tôi đùa giỡn với
tuyết như kiểu vừa được sinh ra ở đó vậy.
Ngày thứ tư ở Thụy Sĩ tôi đi Luzern. Luzern như là một
Thụy Sĩ thu nhỏ và nổi tiếng với hồ, những cây cầu cổ và những con
thiên nga.
Ngày thứ năm, tôi đi khám phá thác Rhein trước khi đến
Basel. Thác Rhein là một trong 10 thác nước đẹp nhất thế giới nằm ở
biên giới giữa Thụy Sĩ và Đức. Để đi đến thác Rhein từ Luzern, tôi phải
đi tới Zurich trước sau đó đổi tàu 2 lần nữa mới tới được đây.
Rhein là thác nước lớn nhất châu Âu và là một trong 10
thác nước đẹp nhất thế giới. Rhein mang trong nó sự mạnh mẽ, quyết liệt
và là niềm tự hào của người châu Âu.
Cuối ngày tôi kết thúc chuyến hàng trình ở thành phố
Basel. Tôi đến Basel bởi đây là nơi khai sinh ra 2 hiệp ước quan trọng
đối với ngân hàng nói riêng và ngành tài chính nói chung là hiệp ước
Basel I và Basel II.
Trong cuộc hành trình rong ruổi đó có lẽ câu hỏi mà
tôi thích nhất là "Bạn từ đâu tới?”. Khi nghe thấy thế, tôi không khỏi
tự hào nói rằng "Tôi từ Việt Nam tới”. Và cũng hạnh phúc biết bao khi
tôi được nghe nói lại "Ồ Việt Nam! Niềm mong ước của tôi là được đến
đó”. Thật vui thật hạnh phúc và tự hào biết bao khi được nghe thế phải
không? Nếu như châu Âu là giấc mơ của biết bao người Việt Nam thì Việt
Nam cũng là ước mơ của bao nhiêu người châu Âu đó chứ.